Thể loại: Ngôn Tình, Tổng Tài. Nguồn: Noveltoon. Trạng thái: Full. Đánh giá: 8.5/10 từ 58 lượt. Giới thiệu. Hàn Cung Thần là một kẻ lạnh lùng, vô tình, anh ta không hề gần gũi với bất kì người khác phái nào. Nhưng cha mẹ anh lại cưới vợ thay cho anh. Tần Nhã Y là một cô Tổng thống Nga Putin đã tập trung vào một trong số họ (Medvedchuk). Chúng tôi đã cử ông ấy đến Nga. Chúng tôi kiên quyết tiếp tục quá trình", ông Erdogan nói thêm. Trước đó, Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ nói rằng việc trao đổi tù nhân giữa Nga và Ukraine là một bước quan trọng Giám đốc Bệnh viện thành phố Thủ Đức Nguyễn Minh Quân bị cáo buộc 8 lần "xuống tay" tổng cộng hơn 3,7 triệu USD để "chạy án", khi bị Bộ Công an [BHTT - COVER] [LICHAENG] TỔNG TÀI LẠI GỌI TÔI ĐẾN NHÀ CHỊ ẤY! Chương 27: Hàng xóm có chút xoắn xuýt. « Chương Trước Quản Lý Chương Tiếp » Sau lưng đại Boss làm chuyện xấu, kỳ thực, trong lòng Lệ Sa ngoại trừ chột dạ, vẫn rất hả hê. Cũng không thể mãi bị áp bức. Tác phẩm: Tổng tài lại gọi tôi đến nhà chị ấy.Tác giả: Ta là Phong Tử.Nhân vật chính: Lâm Sanh nhân viên què đọc truyện [BH-HĐ][Hoàn] Tổng tài lại gọi tôi đến nhà chị ấy!-Ta là Phong Tử được đăng bởi Mommin96 Vay Tiền Trả Góp Theo Tháng Chỉ Cần Cmnd. Lệ Sa không biết Phác tiểu thư có mộng đẹp hay không, còn cô thì bị ác mộng dọa tỉnh!Chuyện là như thế này, tối hôm qua sau khi anh dũng phản kháng 'Sâu hút máu', kiên quyết từ chối 'Sâu hút máu' bóc lột, Lệ Sa ngủ cực kỳ sớm, điện thoại bên gối vang lên đánh thức, mơ màng nhận, âm thanh truyền đến có chút xa lạ"Lệ Sa, là em phải không?""Phải." Lệ Sa mơ hồ trả lời."Tối qua gọi điện cho em em làm gì mà không bắt máy, nhà em ở đường xx hẻm xx lầu 302 phải không?""À... phải...""Em chờ, tôi tới tìm em."Lệ Sa xoay người, vừa định trả lời đại, đột nhiên giật mình tỉnh lại, tìm mình? Ai tìm mình? "Chờ, tôi tới tìm em!?"Vội vàng nhìn màn hình, dãy số xa lạ, chẳng phải tối hôm qua dãy số gọi liên tục sao, Lệ Sa giật mình, sợ đến nổi từ trên giường nhảy dựng lên, hét"Nè nè nè, cô là ai? Sao cô biết nhà tôi ở đâu?"Bên kia truyền tới tiếng cười khẽ"Tiểu bảo bối, em đoán xem tôi là ai?"Giọng lẳng lơ như xoăn?Lệ Sa kinh ngạc"La Hoan?""Đoán một phát là trúng, bảo bối, em nói xem, muốn thưởng gì đây?"Lệ Sa sửng sốt 3 giây, tung người ngã xuống giường, tức giận nói"La đại phó tổng, không phải chỉ là 'tặng' cô một cái liếc mắt thôi sao, cô phải lòng dạ hẹp hòi, cạn tào ráo máng như vậy, tôi nói mọi chuyện đều không có quan hệ tới Thái Anh, một chút quan hệ cũng không hề có! Chờ đã, sao cô lại biết số điện thoại của tôi!" "Em và Thái Anh không có quan hệ, bảo bối, như vậy thực sự quá tốt."Lệ Sa tức giận"Nếu không có quan hệ, cô còn tới tìm tôi làm gì?""Tìm em chơi nha, không phải em được nghỉ 2 ngày sao? Vừa hay tôi cũng được nghỉ, cùng nhau ra ngoài xem phim? Hay là đi dạo phố? Hay là chơi gì đó kích thích?"Nhỏ giọng đầy ám muội, cộng thêm giọng nói lẳng lơ, hơn nữa tóc xoăn tuổi còn trẻ lại độc thân, người đẹp lại nhiều tiền, rõ ràng hẹn hò, sinh lý muốn tìm một người bình thường, cự tuyệt không tốt sao!"Lệ Sa, tôi phát hiện em là người rất thú vị, tôi cũng rất thú vị, chúng ta bên nhau sẽ thú vị, thế nào, cần suy xét không?""Không suy xét gì hết!""Bảo bối, đừng vội từ chối tôi, thật không muốn suy xét sao?"Điện thoại truyền tới tiếng cười khẽ mập mờ, Lệ Sa không ngừng buồn nôn, cô đột nhiên nghĩ tới, đêm đó La Hoan tìm đến, mạnh mẽ ép cô uống rượu, thoáng cái uống say, vừa uống vừa cùng La Hoan xô xát, hai người không phải tôi bóp cô thì chính là cô bóp tôi, cuối cùng còn ôm nhau, điên điên khùng khùng, tình địch một giây đổi thành kẻ điên, đút rượu cho lẫn không nhận được câu trả lời, La Hoan cười khẽ"Bảo bối, ở nhà chờ tôi."Lệ Sa nổi giận "Đừng tới tìm tôi, tôi không ở nhà, ra ngoài rồi, tạm biệt."Hét xong, 'Bụp' một cái tắt não trống rỗng trong mấy Sa buồn bực nắm tóc, chuyện gì đã xảy ra?Tóc xoăn tự nhiên gọi điện cho cô?Xem phim? Đi dạo? Chơi kích thích?Lệ Sa cầm gối ôm, tàn bạo cắn xé, trong miệng không ngừng lải nhải chửi"Tên kia điên rồi, sao khẩu vị nặng vậy, không cua được đại tổng tài, lui xuống, liền tới câu dẫn mình!? Thật sự ghê tởm!""Theo đuổi Phác tổng tài mới được vài ngày, nhanh như vậy bị con đường gồ ghề té chết!?""Còn muốn hẹn mình xem phim, tiếp tục xuân thu đại mộng* đi, không biết ánh mắt của tôi rất cao à! Không biết tôi chỉ thích tiểu tỷ tỷ ôn nhu à!"Xuân thu đại mộng 春秋大梦 là một câu thành ngữ Trung Quốc. Ý nói về những suy nghĩ không thực tế. Câu thành ngữ bắt nguồn từ thời Xuân thu - Chiến quốc, nước Tần xác định mục tiêu muốn tiêu diệt sáu nước thống nhất thiên hạ, là một giấc mộng xưng vương không thực tế, hão xé một hồi, phát tiết xong, cầm điện thoại lên nhìn thời gian, sáng sớm hơn 8 sớm bị người đánh thức, Lệ Sa tức giận đấm lên giường"Mộng đẹp của tôi!"Làm việc cực khổ cả một tuần, hôm nay định ngủ quên trời đất, cũng không đi này hay rồi, La Hoan biết vị trí nhà cô, nhất định sẽ mò xoăn cái loại nữ vừa yêu nghiệt vừa phong lưu, tên đó không thể chọc vào, tốt nhất là tránh xa một Sa nhanh chóng từ trên giường bật dậy, đánh răng rửa mặt, tát tút bản thân thật tốt, thay bộ đồ ngủ, chuẩn bị ra ngoài tránh La khi ra cửa Lệ Sa ngồi trên sofa băn khoăn, có phải cô đoạt người theo đuổi Phác tiểu thư không? Phác tiểu thư biết có tức chết không?Phác tiểu thư là người ưu tú như vậy, La Hoan đối với Hứa tiểu thư không phải rất có hứng thú sao? Không phải là tình huống bắt buộc sao? Không phải kích thích ham muốn chiếm làm của riêng sao?Lúc này chỉ mới vài ngày đã vứt bỏ Phác tiểu thư rồi sao?Suýt chút nữa Lệ Sa ngửa mặt lên trời hét lớn, từ khi gặp phải Phác tiểu thư, 1 tháng nay, cuộc sống của cô không còn trôi qua bình yên nữa, nhất ba vị bình nhất ba lại khởi*.一波未平一波又起 Nhất ba vị bình nhất ba hựu khởi Sóng trước chưa yên, sóng sau đã tới hay nạn này chưa xong nạn khác đã đến, hết nạn nọ đến nạn tiểu thư ở nhà bên, đơn giản chính là khắc tinh lớn nhất trong cuộc đời cô, cô bị Phác tiểu thư dùng giày cao gót giẫm lên, bị ngắt eo, bị kẹp chân, bị cắn hỏi, một ngày nào đó trong tương lai, có phải cô có thể hoàn toàn chết trong tay Phác tiểu thư không?Nếu quả thật chết trong tay Phác tiểu thư, có thể chết trên giường Phác tiểu thư không?Trong nhà Phác tiểu thư không có gì khác ngoài một chiếc giường vừa mềm vừa thơm-Nếu như còn có thể thêm thì hãy để cô ôm một người vừa mềm vừa thơm như Phác tiểu thư, ngủ thêm một đêm-Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong ngờ 'Bụp' một tiếng, Lệ Sa bụm mặt, khuôn mặt nóng bừng, lỗ tai cũng nóng lên"Trời ơi, Lệ Sa à Lệ Sa, biết ngươi 25 năm, không nghĩ tới ngươi lại là người như vậy, có chút tiền đồ được không, đừng có bỉ ổi như vậy được không, sáng sớm, suy nghĩ lung tung."Ngồi trên sofa yên lặng 5 người theo đuổi Phác tiểu thư, Lệ Sa nghĩ tới nghĩ lui, cũng thấy ý đó không tốt nghĩ, không biết nên hẹn ai đi ra ngoài chơi, hôm nay Trí Tú không được nghỉ, cô ở thành phố này cũng không có bạn bè nào, đồng nghiệp lúc trước sau khi cô từ chức quan hệ cũng dần dần phai nhạt, không thường liên lạc. Editor Min Giới thiệuLâm Sanh bị cấp trên tính kế, cô tức giận, nghỉ thất tình lại thất nghiệp, xui xẻo vô cùngMà còn có chuyện xui xẻo hơn xảy ra, cô lại không thể nào làm khác đi tại đang làm việc dưới trướng của tổng tài mà mình từng đắc tội, khổ không thể tổng tài đại nhân luôn lấy chuyện trừ lương làm lý do áp chế cô làm 'việc khổ cực', làm sao đây? Làm hay không làm? Làm việc xong, Lâm Sanh lặng lẽ móc điện thoại ra, mở vòng bạn bè, từng chữ từng chữ gõ ra 'Tổng tài lại gọi tôi tới nhà chị ấy làm việc! Tổng tài chị ấy nuôi tiểu bạch kiểm! Người phụ nữ đứng sau người phụ nữ thành công... là Tôi! Là Tôi!'Ngang ngang ngang ngược tổng tài x tiểu tiểu tiểu nhân viên quèn, tổng tài cùng nhân viên quèn hằng ngày vừa nói nhiều vừa ngọt ~Nhân vật chính Lâm Sanh tiểu nhân viên quèn kiêm bảo mẫu x Hứa Nam đại tổng tàiPs. Tổng tài ngự tỷ sở thích ăn hiếp tiểu nhân viên, đấu khẩu suốt ngày và tất nhiên phần thắng nghiêng đại tổng tài. Nhận thư bàn giao công việc tâm tư rối bời, Lâm Sanh tiếp tục tập trung tinh thần khẩn trương làm việc. Hôm nay 14 tháng 5, cách cuối tháng khoảng nửa tháng, cô muốn dành thời gian để hiểu các hoạt động và các hạng mục của công ty, hiểu rõ các loại báo cáo, cuối tháng nhất định bận rộn càng không thể xuất hiện một con số một phân tiền sai lầm. Quá tập trung, thời gian cứ thế trôi qua, tiếng chuông tan tầm 5 giờ vang lên. Lâm Sanh từ trong đống tài liệu ngẩng đầu lên, tối nay còn phải nấu cơm tối cho Hứa tiểu thư, cô suy nghĩ một hồi, lấy điện thoại trong túi xách ra, gởi tin nhắn cho Hứa tiểu thư, hỏi khi nào Hứa tiểu thư tan tầm, cô cảm thấy Hứa tiểu thư trăm công nghìn việc chắc chắn sẽ không cùng cô cùng nhau tan tầm. Lật tới tin nhắn thực đơn tối qua Hứa tiểu thư gởi cho mình, Lâm Sanh nhìn bằng nửa con mắt. Hứa tiểu thư đã gởi 4 chữ. 'Đêm nay ăn chay.' Còn đưa cô 100 đồng tiền đồ ăn, ăn chay ở đâu dùng tới 100 đồng. Cô hoàn toàn hết đường lui rồi, hôm qua ban đầu muốn mời Hứa tiểu thư tới nhà ăn một bữa cơm, cô vất vả mua một đống đồ ăn về, kết quả không thành, lần này tiếp tục ăn, đừng lãng phí. Lúc này có người gõ cửa. "Xin chào, kế toán Lâm." "A, chào, vào đi." Lâm Sanh đặt điện thoại xuống, nhìn cô gái trẻ ngoài cửa, cô gái này quần áo rất trẻ trung trang điểm xinh đẹp, áo sơ mi phối với quần jean, đơn giản sạch sẽ. Cười rộ lên rất rực rỡ, trong đám mỹ nhân của công ty cũng có vẻ đặc biệt riêng, thoạt nhìn là sinh viên mới ra xã hội. Cô gái trẻ đi tới, đem văn kiện trong tay đặt lên bàn làm việc của Lâm Sanh, ưỡn mặt ra nói "Kế toán Lâm, những tài liệu này là chủ quản Hoàng bảo em trước khi tan tầm đưa tới, là bản báo cáo hàng năm của năm ngoái, với báo cáo quý của năm nay, báo cáo hàng tháng của 4 tháng trước." "Nhiều như vậy?" Lâm Sanh lẩm bẩm, cô thuận tay cầm một bản báo cáo, nhìn một chút lại ngẩng đầu lên hỏi "Em tên gì?" Chống lại ánh mắt Lâm Sanh, cô gái trẻ vội vàng rũ mắt xuống, khuôn mặt trắng noãn hiện vẻ sợ hãi, giọng có chút lắp bắp "Kế toán Lâm, em... em tên là Ngô Phân, mới vào công ty chưa lâu, còn là thực tập sinh." Thực tập sinh, thảo nào nhìn còn trẻ như vậy. Nhớ tới lúc cô vẫn còn là thực tập, ở công ty cũng giống Ngô Phân nhát gan sợ phiền phức, gặp người liền tránh, nhìn ai cũng sợ, đều là người từng trải. Sợ làm cô gái nhỏ này sợ, Lâm Sanh lộ ra vẻ mặt tươi cười, giọng cực kỳ ôn nhu. "Ngô Phân đúng không, chị cũng mới tới công ty, em không cần gọi kế toán Lâm, gọi Lâm Sanh là được rồi, còn nữa, đừng khẩn trương, thả lỏng chút, người trẻ phải can đảm mặt dày lên, thể diện không thể làm cơm ăn." Ngô Phân do dự, sợ hãi nói "Em gọi chị chị Lâm, có thể không?" Lâm Sanh gật đầu cười "Đương nhiên có thể, rất hân hạnh được quen em." Ngô Phân cười xấu hổ "Em cũng rất hân hạnh được biết chị, chị Lâm, chị còn chưa tan tầm sao?" "Chị cũng vừa muốn tan tầm." Lâm Sanh quơ quơ bản báo cáo trong tay, bộ dạng than thở. "Em coi, chủ quản Hoàng bảo em đem một đống tài liệu qua đây, cái này chính là muốn giết chết chị, chị không thể tan ca sớm nha ~" "Chị Lâm, đã tới giờ tan ca, chị có thể không cần phải làm thêm giờ." Ngô Phân bị Lâm Sanh chọc cười, cảm giác khẩn trương đều biến mất, kế toán mới tới tính tình rất tốt, xem ra rất dễ thân cận. Lâm Sanh buông bản báo cáo "Em có về không hay ở lại tăng ca?" Ngô Phân miễn cưỡng cười cười "Tăng ca, mới vào làm còn rất nhiều điều không hiểu." "Phải tự tin chuyên cần mới có thể bổ sung những thứ kia." Lâm Sanh từ trước tới nay đối với thực tập sinh đều phá lệ quan tâm, "Được rồi, có cái gì không hiểu, em cũng có thể tới hỏi chị." Hai mắt Ngô Phân sáng rực lên, mặt e lệ "Thật sao, mà vậy cũng ngại lắm." Lâm Sanh cười cười, đút kết 3 năm đi làm của mình, Lâm Sanh nghiêm túc nói "Ở công ty học kinh nghiệm, tặng em 7 chữ gan dạ mặt dày mở miệng trước." "Em nhớ kỹ rồi, cảm ơn chị Lâm." nghe xong Lâm Sanh nói, máu tràn đầy sức sống, "Công việc còn chưa làm xong, em đi làm trước." Lâm Sanh gật đầu "Ừ, em đi đi." Nhìn Ngô Phân trong nháy mắt hai mắt sáng lên, sao cô có cảm giác dụ dỗ trẻ nhỏ nhỉ? Làm kế toán cái gì, cô hẳn là nên đi bán hàng đa cấp. Điện thoại rung lên. Lâm Sanh mở khóa nhìn, Hứa tiểu thư lời ít ý nhiều, nhắn lại 2 chữ. 'Không biết.' Không biết lúc nào tan ca, vậy tối nay cô tan ca cũng không có gì làm, Lâm Sanh nhún vai, cầm đống báo cáo Ngô Phân mới đưa tới, từng tờ từng tờ nhìn thật kỹ, cô xác định bản báo cáo không có sơ hở, mặc dù chỉ là một tỷ lệ rất nhỏ,nhưng cũng không thể loại bỏ ngoài ý muốn. Thoáng qua thời gian đã đến 8 giờ. Lâm Sanh xoay cái cổ tê dại, mới phát hiện bên ngoài trời đã tối. Cô đứng dậy, lắc hông đá đá chân. Thất nghiệp một tháng, đã lâu không có chuyên tâm làm việc, phòng làm việc của cô không lớn, có cửa sổ sát đất, Lâm Sanh lặng lẽ đi tới trước cửa sổ. Nhìn cảnh đêm của thành phố này, ánh đèn rực rỡ, đẹp không sao tả xiết, mà cô ở thành phố này chỉ là một hạt cát bé nhỏ không đáng kể. Chính là một hạt cát tầm thường, cũng có cuộc sống không bình thường. Từ khi ở trên đường gặp phải Hứa tiểu thư, Lâm Sanh thấy cuộc sống của mình hoàn toàn lộn xộn, hàng xóm nhà bên là cấp trên của cấp trên của cấp trên của cô. Cuối cùng là Đại Boss. Lâm Sanh chợt nhéo bắp đùi, không có tiền đồ, run cái gì mà run! Sợ cái gì mà sợ, đại lão bản thì sao, có thể ăn thịt cô à! Đối nhân xử thế phải có nguyên tắc, phải có giới hạn, ôm đùi cái loại chuyện này nhất định không thể làm, càng không thể vì chút tiền nhỏ liền khom lưng. Chí ít trước khi khom lưng, phải để cho cô nguyền rủa chết cái gã đã trừ tiền thưởng cuối năm của cô! Không trừ tiền thưởng cuối năm của cô, cô cũng sẽ không từ chức, không từ chức, cô cũng sẽ không ở trên đường đụng phải Hứa tiểu thư, không đụng Hứa tiểu thư, hai người cũng sẽ không quen nhau, không quen cũng không tới XS phỏng vấn, không phỏng vấn... Điện thoại đột nhiên rung lên, Lâm Sanh cầm lên, 8 giờ 10 phút, hừm, đã tới giờ, cô về nhà nấu cơm cho Hứa tiểu thư. Lâm Sanh thu dọn xong bàn làm việc, tắt máy tính, cầm túi xách rồi đi ra ngoài, phòng làm việc lớn như vậy đã không còn một bóng người, những đồng nghiệp khác đều ra về rồi. Khổ tận cam lai, bây giờ chịu khổ, cam của sau này sẽ chuẩn bị nhận. Lâm Sanh ngẫm lại ý chí chiến đấu liền sôi sục, cô đợi thang máy, phía sau truyền tới tiếng 'lộc cộc lộc cộc' quen thuộc, thân 'hổ' Lâm Sanh chấn động, giọng ôn nhu khe khẽ vang lên "Lâm Sanh, em chưa tan tầm sao?" Khóe miệng Lâm Sanh giật giật, cô đang đợi thang máy thôi, vì sao cô đi tới chỗ nào cũng có thể gặp hai vị lãnh đạo. Lâm Sanh giữ bình tĩnh như thường, xoay người mỉm cười chào hỏi "Hứa tổng, Diệp tổng." Diệp Đồng tò mò, hỏi "Lâm Sanh, không phải em nói đêm nay có việc sao?" Mặt Lâm Sanh cứng đờ. Dường như cô thấy khóe miệng Hứa tiểu thư vẽ ra đường cong nhìn có chút hả hê, 'Đinh' một tiếng thang máy mở ra, Lâm Sanh diễn trò vội vào thang máy, cô ra vẻ vội vàng, vội vã nói "Diệp tổng, Hứa tổng, tôi còn có việc, đi trước." Cũng không đợi hai vị lãnh đạo lên tiếng, Lâm Sanh đi nhanh tới thang máy thoát khỏi tình huống lúng túng này. Diệp Đồng cười cười "Thật thú vị." Hứa Nam gật đầu "Quả thực thú vị." Hầm giữ xe bên dưới, Lâm Sanh vừa giải thoát 'Hãn huyết bảo mã' liền nhận được tin nhắn của Hứa tiểu thu 'Còn có việc, làm cơm, chờ thông báo.' Lâm Sanh chừng chừng nhìn điện thoại "Còn chờ thông báo, thật sự coi tôi như bảo mẫu." Về đến nhà đã 9 giờ, Lâm Sanh ngồi tê liệt trên sofa một hồi, sau đó đi tắm, cũng đã 10 giờ, điện thoại vẫn không có động tĩnh. Đã trễ thế này, Hứa tiểu thư còn chưa gởi tin qua, quả nhiên là đại lão bản của công ty, trăm công nghìn việc cả cơm cũng không có thời gian ăn, thảo nào dạ dày không tốt. Tháng 9 kì thi trung cấp kế toán, còn 4 tháng, vì cuộc sống tương lai càng tươi đẹp hơn, Lâm Sanh đút kết kinh nghiệm xương máu, thất nghiệp bao lâu thì hư hỏng bấy lâu, cô quyết định không thể tiếp tục trượt dài nữa, phải đọc sách lướt đề. Mở sách làm đề. Trong lúc Lâm Sanh từ trong biển đề lấy lại tinh thần, cầm điện thoại lên nhìn. Lúc này đã sắp 12 giờ. Trễ thế này Hứa tiểu thư còn ở công ty tăng ca, cơm nước có nên làm không, ăn hay không, Lâm Sanh cầm điện thoại, nhìn chằm chằm dãy số trên màn hình, cô do dự, xoắn xuýt. Gọi hay không gọi? Lâm Sanh phiền não nắm tóc, điện thoại ném lên sofa, túm lấy gối ôm, cắn xé một cách tàn bạo "Không gọi, gọi cái gắm, chuyện không liên quan tới mình, mình lo lắng làm gì. Qua 10 phút, Lâm Sanh yên lặng nhặt điện thoại về, cô cảm thấy, với tư cách làm thuê, bảo mẫu cần phải quan tâm một chút, thật lâu cố chủ vẫn chưa về. Lâm Sanh lấy hết dũng khí, dùng nhất dương chỉ, bấm điện thoại, qua 5 giây, điện thoại thông, truyền tới giọng Hứa tiểu thư "Lâm Sanh." Từ giọng khàn và nhỏ đầy bình tĩnh của Hứa tiểu thư, Lâm Sanh nghe được hình như Hứa tiểu thư có hơi mệt mỏi, tăng ca tới giờ này, không mệt mới là lạ. "Lâm Sanh?" "Ừm, đại lão bản, tôi chỉ muốn hỏi cô một chút, có muốn nấu cơm không?" Dù sao cũng đã làm. Hứa Nam cùng Diệp Đồng trao đổi xong vấn đề tài chính, Diệp Đồng vừa mới đi, tiểu bảo mẫu liền gọi điện tới, Hứa Nam xoa xoa hai mắt mệt mỏi, trả lời "Đã trễ thế này, không cần làm, phiền lắm." "Ờ, còn chưa tan ca?" "Chưa." Không cần làm cơm, Lâm Sanh nhất thời vui vẻ "Đại lão bản gần đây gần công ty không an toàn, nghe nói có kẻ biến thái chuyên môn đứng chờ con gái sau khi tan tầm, à thời gian cũng tầm lúc này, có mấy người vừa bị cướp tiền vừa bị cướp sắc, coi như cô mang theo dụng cụ phòng sói, cô về nhà cũng phải cẩn thận một chút, hi vọng cô thuận buồm xuôi gió, tạm biệt." 'Quan tâm' xong đại lão bản, Lâm Sanh 'cạch' một tiếng cúp máy, ngáp một cái, thoải mái duỗi người, chuẩn bị đi thoa dưỡng da. Lâm Sanh mới đi tới phòng ngủ, điện thoại chợt vang lên, điện thoại hiển thị 'Hứa tiểu thư'. 'Làm thì làm, gọi điện tôi làm gì, tôi làm cơm không có bồi cô nói chuyện.' Lâm Sanh bĩu môi lẩm bẩm, cô nằm trên giường, vừa mới kết nối. Truyền tới giọng Hứa tiểu thư tức giận "Hạn cho cô 10 phút, chạy xe yêu của cô tới công ty đón tôi." - Hứa tỷ Tới cứu giá, tiểu bảo mẫu v - Ps. Cuối tuần vui vẻ!^^ Tui mới lập một trang Fb để phòng trường hợp bay nick, thím nào thích qua in dấu chân v Bố mang đại dương về nhà Xúc động trước món quà chồng tặng con gái, chị Thúy Hằng 28 tuổi, tỉnh Quảng Ngãi quyết định chia sẻ câu chuyện gia đình lên mạng xã hội. Câu chuyện thu hút hàng ngàn lượt yêu thích của cộng đồng mạng. Chị Thúy Hằng cũng rất bất ngờ khi chuyện nhà chạm đến cảm xúc của nhiều người. Chị chu đáo đọc hết bình luận, trả lời từng thắc mắc hoặc chia sẻ của cộng đồng mạng. Món quà người thủy thủ chuẩn bị cho con gái. Nữ giáo viên ở Quảng Ngãi tâm sự “Chồng tôi làm thủy thủ, suốt ngày lênh đênh trên sóng nước. Chúng tôi cưới nhau hơn 6 năm nhưng thời gian bên nhau ít lắm, chỉ vỏn vẹn vài đợt nghỉ phép của anh. Suốt 9 tháng bầu bí, tôi nghén chẳng ăn được gì, hay mất ngủ, đêm nào vào đến bờ anh đều tranh thủ gọi về kể đủ thứ chuyện trên biển cho tôi nghe. Anh kể nhiều về đại dương, về các loài cá, tôm, cua, ốc sặc sỡ. Em bé lớn lên trong bụng mẹ nhờ những chuyện ba kể như thế”. Theo chị Thúy Hằng, hôm nào được nghe ba kể chuyện, em bé ngoan ngoãn ngủ yên trong bụng mẹ. Chị Hằng nhờ vậy cũng ăn được ngủ được. Lúc đó, chị Hằng nói với chồng “Chắc bé thích biển như anh”. Từ đây, vợ chồng chị quyết định đặt tên con gái là Hoàng Sa, theo tên một quần đảo của nước ta. Hoàng Sa rất thích chiếc đèn chiếu đại dương mà ba tặng. “Hoàng Sa lớn lên yêu ba, mê biển, mê cả những câu chuyện về thế giới đại dương xanh mà ba thường kể. Hai ba con thường xuyên rôm rả trò chuyện. - Ba ơi, ba kể chuyện cá heo cứu người đi. Thế là hai cha con trò chuyện đến tận khuya, đến khi bé ngủ gật mới thôi. Lần nào gọi điện, Sa cũng đòi ba mang mình ra biển cùng”, chị Hằng kể. Mỗi lần Sa đòi theo ba đi biển, chồng chị Hằng chỉ biết im lặng, không dám hứa với con. Sa phụng phịu, có khi còn khóc thút thít. Mấy ngày trước khi về phép, chồng chị Hằng gọi khoe sẽ mang cả đại dương về cho con. Chị Hằng sợ anh không thực hiện được lời hứa. Thế nhưng, anh cương quyết “Mẹ không tin ba kìa Sa. Lần này, ba sẽ mang cả đại dương về cho con". Khoảng đầu tuần trước, anh về nhà nghỉ phép 5 ngày. Hôm đó, 9h sáng, thấy ba về đến cửa, Sa lao vào ôm, đòi ba cho xem đại dương có hình dạng như thế nào. Hoàng Sa thích thú, với tay chạm vào hình các con vật ở đại dương. “Anh kêu mẹ con tôi vào phòng, đóng cửa tắt đèn và nhắm mắt lại. Lúc anh gọi mở mắt ra, cả phòng ngập hình chiếu cá heo, sao biển, rùa… Đó là đèn chiếu tạo nên hình động vật dưới biển, vũ trụ, hươu, sao… Sa ngây người, nhảy cẫng lên sung sướng. Bé ôm cổ ba hôn chùn chụt. Hai ba con chơi cùng đại dương cả tiếng đồng hồ. Bé khen ba là số 1 nữa”, chị Hằng kể trong hạnh phúc. Chồng chị Hằng còn bảo “Từ nay nhà mình sẽ không còn xa nhau nữa, anh ở biển, mẹ con em cũng được ở biển rồi”. Mong gia đình mãi hạnh phúc Ngày 29/5, sau 5 ngày nghỉ phép, chồng chị Hằng lại lên đường công tác. Anh làm công việc sửa chữa máy móc trên tàu hàng. Mỗi chuyến, anh thường xa nhà từ 1 tuần đến cả tháng. Những chuyến đi nước ngoài thì vài tháng anh mới về nhà. “Mỗi dịp về nhà, anh thường tranh thủ chơi cùng con gái. Anh còn mang về cá tôm ngon cho vợ con. Anh mang cả vỏ ốc về cho Sa chơi trò vỏ ốc úp tai. Sa rất thích chơi trò đó, bé thường reo lên bảo con nghe thấy tiếng sóng vỗ. Sa rất thích nghe chuyện biển đảo, cá tôm. Thế nên, Sa có thể ngồi yên cả ngày nghe ba kể chuyện”, chị Hằng nói. Ba của Sa còn nấu những món ăn mà con gái thích. Anh đưa con gái đi công viên, cùng chơi cầu trượt, xích đu. Nếu ở nhà, anh dạy bé gấp giấy hình con hạc, chiếc thuyền. Ông bố thủ thủy mong chiếc đèn sẽ kết nối được gia đình. Từ hôm có chiếc đèn đại dương, ba con rủ nhau bật đèn lên, cùng câu cá, nằm bơi cạn, đủ các trò vui. Mỗi lần về nhà, anh đều chú ý xem nhà hết vật dụng gì thì đi mua cho vợ con. Anh mua thuốc bổ cho bé, kem dưỡng da cho vợ. Anh cẩn thận ghi chú cách dùng trên từng hộp thuốc, kem bôi. “Lần này anh về chơi với bé trước ngày quốc tế Thiếu nhi 1/6, rồi đi công tác cũng khá lâu. Thế nên, mẹ con tôi cũng có buồn đôi chút. Thêm nữa, trên biển không có sóng nên chúng tôi liên lạc không thường xuyên. Những lúc vào trạm tiếp dầu, anh mới tranh thủ gọi về hỏi thăm vợ con. Anh chủ yếu gọi điện, còn thi thoảng mới gọi video. Nghe tiếng ba, Sa thường tranh máy, tỉ tê đủ chuyện. Tôi chỉ mong gia đình mãi hạnh phúc như thế để mai mốt còn có thêm em bé Trường Sa”, chị Hằng tâm sự. Ảnh Nhân vật cung cấp Diệp Đồng cũng vô cùng bất ngờ khi gặp Lâm Sanh ở trong công ty XS, càng bất hơn hơn nữa là Lâm Sanh làm ở trong bộ phận của cô. Bốn ngày trước, cô ở trong bệnh viện, không cẩn thận bị trật chân, tài liệu bị rớt hết xuống đất, tiểu cô nương Lâm Sanh này đã nhặt lên giúp cô. Một chuyện nhỏ cũng đủ để chứng minh tâm địa thiện lương của một người, cho nên, khi Diệp Đồng gặp lại Lâm Sanh lần nữa, không khỏi sinh ra chút hảo cảm với Lâm Sanh. Ban đầu người dẫn Lâm Sanh đi là trưởng phòng tài vụ, Diệp Đồng muốn chiếu cố Lâm Sanh một chút nên dẫn Lâm Sanh đi tham quan công ty một vòng, giới thiệu vắn tắt về công ty, chức năng và quản lí của các bộ phận, với các bộ phận có quan hệ với phòng tài vụ. Điện thoại đột nhiên rung lên, Lâm Sanh đi ở phía sau Diệp Đồng, nghe Diệp Đồng giới thiệu, lúc đầu cũng không để ý tới, điện thoại lại rung lên một cái, Lâm Sanh cũng không để ý tới, cô vô cùng ngoan ngoãn nghe lãnh đạo nói. Quanh đi quẩn lại hết nửa tiếng. Từ chuyện lớn cho đến chuyện nhỏ, Diệp Đồng rất kiên nhẫn giải thích cho Lâm Sanh, trong lòng Lâm Sanh vô cùng cảm kích, lãnh đạo lại có thể chiếu cố một đứa tép riu như cô tới vậy, xem ra sau này phải làm việc thật tốt, không được có sai sót. Đã thấy đủ loại mỹ nữ, Lâm Sanh nhìn Diệp Đồng, hai mắt xuất hiện ngôi sao nhỏ, khác với Hứa tiểu thư, Hứa tiểu thư là mỹ nữ có gai, tiếu lý ngàn đao*, cứ thay đổi sắc mặt bất ngờ, mà Diệp Đồng thì khác, Diệp Đồng là mỹ nữ ôn nhu, chỉ cần ở chung thì sẽ cho người ta cảm thấy rất thoải mái. Cho tới lúc có một người đàn ông đến bên cạnh, cắt ngang lời nói của Diệp Đồng "Diệp tổng, ngài hãy tới đây một chút." Diệp Đồng xoay người, cười cười với Lâm Sanh "Em chờ tôi ở đây, tôi sẽ lập tức quay lại." "Được, Diệp tổng." Lâm Sanh trả lời, nhìn Diệp Đồng đi tới phòng làm việc ở bên cạnh, suy nghĩ một chút, lúc này cô mới lấy điện thoại ra, không thấy thì không biết, vừa thấy là đã giật mình, thì ra là Hứa tiểu thư gửi WeChat tới. Hứa tiểu thư Tới trễ à. Hứa tiểu thư Tới trễ trừ tiền lương. Lâm Sanh cho rằng Hứa tiểu thư là HR, làm việc trong bộ phận nhân sự, kế toán tiền lương và đánh giá hiệu suất mỗi tháng của công ty, cô bĩu môi, ngón tay nhanh chóng gõ chữ rồi gửi qua Thật ngại quá, để cô thất vọng rồi, đang ôm đùi của tổng giám đốc bộ phận, tạm biệt, đừng làm phiền. Để điện thoại ở chế độ yên lặng, bỏ vào túi. Trong phòng làm việc của tổng giám đốc. Hứa Nam nhận được WeChat này, khóe miệng giật giật mấy cái, Lâm tiểu thư thật có bản lĩnh, mới đi làm ngày đầu tiên mà đã ôm bắp đùi tổng giám đốc bộ phận rồi. Vài phút sau, Diệp Đồng đi ra khỏi phòng làm việc "Lâm Sanh, nói nhiều như vậy, chắc cũng khát nước rồi, đi, đi uống cà phê với chị." Lâm Sanh nhíu mày, ngày đầu tiên tới làm đã đi vào hết mấy bộ phận, ngay cả phòng tài vụ cô còn chưa có bước vào, mặc dù giới thiệu công ty rất quan trọng, nhưng việc quan trọng hơn không phải là chuẩn bị cho công việc sao. Văn phòng bát quái thật khủng bố, mỗi công ty luôn có mấy người nhiều chuyện, thích khua môi múa mép. Lúc này không có làm việc, chạy tới uống cà phê với tổng giám đốc, có trời mới biết là sẽ bị nói thành cái dạng gì, mặc dù cô cũng rất muốn ôm bắp đùi. "Diệp tổng, bây giờ đang trong thời gian làm việc." "Không sao, em mới vào làm ngày đầu tiên, cứ làm quen với hoàn cảnh trước, chuyện công tác không cần gấp, chị tin tưởng năng lực của em, sẽ bắt đầu sớm thôi." Lãnh đạo lên tiếng, cô còn có thể nói gì nữa. Trong phòng giải khát, Diệp Đồng pha xong hai ly cà phê, đưa một ly cho Lâm Sanh, cười nói "Thế nào, cũng hiểu đại khái về công ty rồi chứ." "Cũng hiểu đại khái rồi." Lâm Sanh nhận cà phê, nghiêm túc nói "Cảm ơn Diệp tổng." "Không cần cảm ơn, sau này chúng ta cũng là đồng nghiệp, giúp đỡ nhau là chuyện tất nhiên." Diệp Đồng nhìn Lâm Sanh, dừng một chút, lại cong khóe môi, "Chúng ta lại gặp nhau lần nữa, đây cũng là một loại duyên phận." Diệp Đồng nhìn ánh mắt Lâm Sanh, sạch sẽ ấm áp, cô cười rộ lên, phảng phất như có ánh sáng mặt trời chiếu thẳng vào trong đáy lòng, giống như có một loại cảm giác đã thân thiết từ lâu. Lâm Sanh lập tức hoảng hốt, lại vội vàng dời ánh mắt ra chỗ khác, rũ mắt xuống, nâng ly lên hướng Diệp Đồng ra hiệu "Diệp tổng, cảm ơn cà phê của chị." "Không khách khí." Diệp Đồng bật cười, mới vừa rồi Lâm Sanh mới liếc cô một cái, biểu tình trên mặt giống như có tật giật mình, cô uống một ngụm cà phê, nhớ ra là còn có việc, "Được rồi, chỉ lo giới thiệu mấy bộ phận khác, chị nói một chút tình hình của bộ tài vụ cho em biết." Lâm Sanh gật gật đầu, bỏ đi mấy suy nghĩ lung tung, nghiêm túc nhìn cô. "Người của bộ tài vụ không nhiều lắm, tổng cộng có mười ba người, tuần trước kế toán đến kỳ hạn từ chức, hôm nay em vừa tới, cũng không hiểu hết các hoạt động dự án, tài chính của công ty và tình hình kinh doanh của bộ tài vụ, trưởng phòng sẽ nói cho em biết công việc cụ thể, chị hi vọng em có thể hiểu rõ tất cả hạng mục của công ty trong thời gian ngắn nhất, Lâm Sanh, có lòng tin không?" Lâm Sanh tràn đầy tự tin, cô lập tức đồng ý "Diệp tổng, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ." Chuyện này đối với Lâm Sanh mà nói thì cũng không khó, dù sao kinh nghiệm ba năm làm tài vụ cũng không chỉ để đó. Diệp Đồng gật đầu "Được, cố gắng lên." Được lãnh đạo bộ phận cổ vũ, Lâm Sanh giống như được tiêm máu gà, thần thái sáng láng, vẻ mặt phấn chấn, cô "ừng ực" mấy cái uống hết cà phê, rồi lập tức hỏi cô "Diệp tổng, vậy em quay lại làm việc nha?" "Ừm." Diệp Đồng vừa muốn lên tiếng trả lời, ánh mắt vô tình nhìn thấy nếp nhăn trên áo sơ mi trắng ở bên eo, cô kêu Lâm Sanh sắp xoay người lại, "Chờ đã." Lâm Sanh xoay người. "Diệp tổng, còn có dặn dò gì nữa sao?" "Không, không có dặn dò." Lâm Sanh còn đang khó hiểu, Diệp Đồng liền để ly xuống, chậm rãi đi tới trước mặt Lâm Sanh. Hai người mặt đối mặt, mắt đối mắt, thân thể ở rất gần nhau, Lâm Sanh dường như có thể ngửi được mùi thơm tản ra trên người Diệp Đồng, hô hấp không khỏi chậm lại, cũng không dám thở mạnh, nhịp tim đập nhanh. Hai bàn tay khẽ vuốt trên eo cô, cả người lâm Sanh lập tức cứng lại. Hai bàn tay đó chuyển động bên hông, rồi lại vòng lấy eo của cô, như là đang ôm lấy cô, trong phút chốc mặt Lâm Sanh liền đỏ lên, đang muốn đẩy Diệp Đồng ra, thì bên tai truyền đến tiếng cười khẽ "Lâm Sanh, đừng khẩn trương, áo sơmi của em bị nhăn, chị chỉnh lại giúp em thôi." Lâm Sanh lúng túng, một cử động nhỏ cũng không dám. Mặc cho hai bàn tay đó nhẹ nhàng di chuyển bên hông cô, xém chút nữa là cô đã nghĩ sai về lãnh đạo rồi, thì ra lãnh đạo chỉ đang chỉnh áo sơ mi giúp cô. May là trong phòng giải khát này không có ai. Có cái gọi là vui quá hóa buồn, Lâm Sanh mới vừa cảm thấy may mắn khi không có người, thì ở ngoài bỗng nhiên truyền đến âm thanh giày cao gót giẫm trên sàn nhà, phát ra tiếng vang "Cộc cộc cộc" giòn giã. Dường như Diệp Đồng cũng nghe thấy, đang muốn buông Lâm Sanh ra, thì tiếng vang "Lộc cộc" liền biến mất, Lâm Sanh ở trong ngực lập tức cứng thành một cục đá. Một đạo ánh mắt lạnh như băng đánh tới, chỉ cảm thấy cả người cô lạnh lên, Lâm Sanh kinh ngạc nhìn Hứa tiểu thư, trong lúc nhất thời hoàn toàn quên đẩy Diệp Đồng ra, đôi mắt đen nhánh của Hứa tiểu thư mang theo một chút sắc bén, đôi môi mím chặt, lúm đồng tiền nho nhỏ ở bên má thì lại trở nên đáng sợ. Con mẹ nó! Hứa tiểu thư biến sắc! Vuốt thẳng nếp nhăn, Diệp Đồng ngẩng đầu lên nhìn vẻ mặt ngốc lăng của Lâm Sanh, tò mò xoay người lại, thì thấy lão bản mới đang đứng ở ngoài cửa. Diệp Đồng tự nhiên chào hỏi "Hứa tổng." Nghe được hai chữ "Hứa tổng". Lâm Sanh lại giật mình, Hứa tiểu thư... Hứa tổng... Lại là lãnh đạo công ty. Hứa Nam rất có hứng thú nhìn vẻ mặt biến đổi liên tục của Lâm Sanh, chỉ lặng lẽ nhìn một chút, rồi liền nhìn đi chỗ khác, cười nói với Diệp Đồng "Diệp tổng, thật thú vị, có điều ở đây là phòng giải khát, người đến người đi, cô nên chú ý một chút." Hứa lãnh đạo, cô hiểu lầm rồi, mọi chuyện không phải như cô nhìn thấy đâu, con mắt cũng biết lừa gạt người nữa đó! Lâm Sanh nhịn không được, vừa định mở miệng giải thích, Diệp lãnh đạo đã lên tiếng trước "Ừm, cảm ơn Hứa tổng đã nhắc nhở, lần sau tôi sẽ chú ý." Quanh minh chính đại! Chú ý cái gì! Lâm Sanh nhìn ánh mắt hài hước của Hứa Nam, lời nói đến bên miệng không thể phun ra được, mặt đỏ lên, xấu hổ đến nỗi hận không thể chui vào kẽ đất. Lại thêm tiếng vang "Lộc cộc", âm thanh này đánh thẳng vào trong lòng Lâm Sanh. Hứa tiểu thư vẻ mặt âm u mới vừa đứng ở ngoài cửa, nhất định là đang hiểu lầm WeChat cô gửi tới, cô là đang ôm đùi của lãnh đạo bộ phận. Cô có một loại ảo giác đáng sợ, nếu không phải lãnh đạo Diệp đang ở đây, chỉ cần Hứa tiểu thư lạnh đến nỗi muốn rớt ra mảnh băng vụn, đôi giày cao gót ở dưới chân Hứa tiểu thư, nhất định sẽ không chút do dự giẫm lên chân cô. Trong lúc Lâm Sanh đang suy nghĩ lung tung, Hứa Nam đã đi vào phòng giải khát, vừa pha cà phê vừa hỏi "Diệp tổng, đây là kế toán tài vụ mới nhận chức." Hứa tiểu thư, cô phỏng vấn, cô nhận vào, cô biết rõ còn cố hỏi nữa! Diệp Đồng giương mắt nhìn lâm Sanh, cười tủm tỉm nói "Đúng vậy, là một tiểu cô nương rất đáng yêu." Từ lúc lão bản mới xuất hiện, Diệp Đồng liền phát hiện lâm Sanh không được tự nhiên cho lắm, thừa dịp lão bản mới còn chưa lên tiếng, Diệp Đồng nói "Hứa tổng, người mới vào sẽ có rất nhiều chuyện bận rộn, tôi mang người mới quay về bộ phận." "Ừm, được." Bầu không khí trong phòng giải khát khá là quái dị, hai lãnh đạo nói chuyện, Lâm Sanh rũ mắt xuống, không dám nhìn Hứa tiểu thư, cũng không dám mở miệng ra, chờ đi theo Diệp Đồng ra khỏi phòng giải khát, cô mới thở ra một hơi, như trút được gánh nặng. Diệp Đồng và Lâm Sanh cùng sóng vai đi, cô nghiêng mặt qua, nhìn mồ hôi lạnh chảy ra từ trán Lâm Sanh, cho là cô bị lão bản đọa, liền mở miệng an ủi "Lâm Sanh, đừng khẩn trương, Hứa tổng không có ăn thịt người đâu." Trong lòng Lâm Sanh vẫn còn sợ hãi, nhìn Diệp Đồng cười cười "Diệp tổng, Hứa... Hứa tổng ở trong bộ phận nào vậy? Hồi nãy em cũng không nghe chị nhắc tới cô ấy." Diệp Đồng giải thích "Hứa tổng, tên là Hứa Nam, là đại lão bản của công ty chúng ta." Đại đại đại...... Đại lão bản...... Hàng xóm cách vách là đại lão tỷ của công ty. Lâm Sanh len lén nhéo đùi mình một cái, không có tiền đồ, không được run! Diệp Đồng tiếp tục giải thích "Chị cũng không biết nhiều về Hứa tổng cho lắm, chỉ biết cô ấy là được điều tới từ tổng công ty, đến sớm hơn em chừng bốn ngày, cái ngày mà em phỏng vấn, cô mới vừa vào công ty làm." Lâm Sanh "......" Cô có nên buông chân của lãnh đạo bộ phận, ôm chân vừa to lại vừa cường tráng của đại lão bản không? - Ps. Tội tiểu bảo mẫu v Tuần mới tốt lành!^^

tổng tài lại gọi tôi đến nhà chị ấy